Amorcafe
»
Cafe tan
Ngày 23 Tháng 09 Năm 2009, 22 Giờ 39 Phút GMT+7 - Lượt xem: 703
Ngày đó, tôi có mẹ!
Tôi
không nhớ mình đã sống thiếu cha từ khi nào. Tôi chỉ biết có một điều,
đã từ rất lâu, lâu lắm. Ngày tôi biết mặc cảm với đám bạn, rằng tôi là
một đứa trẻ không cha.
Với nỗi uất ức
của một đứa trẻ, tôi đã nhiều lần hỏi mẹ về việc này. Nhưng không có
câu trả lời, chỉ có những giọt nước mắt của mẹ là cứ mãi rơi. Dần dần,
tôi biết điều đó làm mẹ đau xót nên tôi cũng không thắc mắc nữa. Nhưng
trong đầu óc nhỏ bé của tôi khi đó vẫn hoài thắc mắc. Thắc mắc tại sao
gia đình tôi chỉ có mỗi mình mẹ. Thắc mắc tại sao tôi không được làm
nũng với một người mà tôi sẽ gọi là “cha” như đám bạn. Tôi thắc mắc
nhiều lắm.![]() Mỗi lần bị đám bạn trêu chọc, tôi chỉ biết khóc và chạy về nhà mách với mẹ. Tôi lớn lên trong sự đùm bọc, chở che của mẹ. Có bao nhiêu điều tốt đẹp, mẹ đều dành hết cho tôi. Mẹ không quản ngại thức khuya dậy sớm, làm tất cả mọi việc từ gặt lúa, gánh đất đá… để kiếm tiền lo cho tôi ăn học. Trong gia đình, mẹ vừa đóng vai người mẹ nhưng cũng đồng thời là người cha. Bao nhiêu nhọc nhằn đè lên người mẹ khiến tóc mẹ đã bạc nhiều hơn so với tuổi của mình, và đôi vai của mẹ cũng đã còng hơn theo năm tháng. Bởi thế, từ khi biết suy nghĩ, tôi luôn cố gắng làm cho mẹ vui. Nhất là việc học hành, tôi không bao giờ bê trể. Mẹ rất hài lòng về tôi. Nhưng trong lòng tôi vẫn hoài ám ảnh khi đêm đêm, khi tôi đã say vào giấc ngủ, mẹ lại ra hàng ba ngóng chờ một điều gì xa xôi lắm và… mẹ lại khóc. Trong thâm tâm của tôi, tôi biết mẹ đang mong đợi điều gì. Rằng cha sẽ về với mẹ con tôi. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Bóng mẹ xiêu xiêu trên vách lá. Cơn gió lạnh đầu mùa từ ngã ba sông thổi vào khiến căn bệnh viêm phổi của mẹ lại tái phát. Nhưng mẹ vẫn ngồi đó, người mẹ như rung lên theo từng đợt gió lạnh tạt vào. Cái hôm tôi chạy thục mạng về nhà, đưa cho mẹ xem đến 3 tờ giấy báo đậu vào các trường đại học. Mẹ mừng lắm, ôm chặt tôi vào lòng và… nước mắt mẹ lại rơi. Mẹ hết khóc lại cười, cứ xoa xoa đầu tôi mãi. Và tôi cũng thế, hạnh phúc đến vỡ oà trong lòng mẹ. Tôi vui vì tương lai tươi sáng đang mở ra trước mắt. Nhưng tôi lại không cầm được nước mắt khi nghĩ đến cảnh rồi đây chỉ còn một mình mẹ trơ trọi giữa căn nhà vốn đã quạnh quẻ này. Ai sẽ là người đấm lưng, bóp tay cho mẹ mỗi chiều khi mẹ đi làm về? Ai sẽ là người nhổ tóc sâu cho mẹ? Và tôi khóc vì, ước chi giờ này tôi có một người cha để chia sẻ và tôi sẽ thấy yên lòng hơn khi không phải để mẹ một mình. Ngày lên xe chuẩn bị lên thành phố nhập học, tôi không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Tôi sợ mình sẽ không cầm lòng được mà nhảy xuống xe mất. Chiếc xe đò từ từ lao đi trên con đường quê, một thoáng hụt hẫng dấy lên trong lòng tôi. Một cảm giác mất mát đến trống trải. Mẹ tôi vẫn đứng đó, lẻ loi, nhỏ bé, bóng mẹ dường như mờ dần sau đám bụi mịt mù. “Đứa con của mẹ từ nay sẽ lớn, sẽ mạnh mẽ hơn”, tôi thầm hứa với mẹ và cũng là nhắc nhở chính bản thân mình. Nước mắt tôi rơi. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi khóc, khóc vì một tình cảm thiêng liêng. Cuộc sống bon chen chốn thi thành khiến tôi như nghẹt thở. Một mình bương chải. Một mình vật lộn với khó khăn. Tôi đã nhiều lần khóc. Khóc vì sợ ước mơ của mình không đạt được. Khóc vì biết mình sắp mất đi những điều quý giá, trân trọng trong suốt một đời. Khóc vì sợ mình sẽ làm hoài công của mẹ… Khi cuộc sống đã đỡ vất vả hơn, tôi nói với mẹ: “Hay là mình bán căn nhà dưới quê đi, mẹ lên đây ở với con”. Mẹ cười và nói rằng: “Con có cuộc sống sung túc là mẹ mừng. Sao mẹ lại bỏ được làng quê hả con. Nhất là căn nhà đó. Trong mỗi cục đất đều có mồ hôi của đứa con yêu thương của mẹ. Con nhớ không, mỗi lần mùa nắng là nền nhà của mình lại nứt nẻ do đất bồi mà. Thế là hai mẹ con lại hì hục ra sông mà gánh đất về trám lại nền nhà. Làm sao mẹ có thể đành lòng bỏ được”. Tôi không nói được lời nào, chỉ thấy khoé mắt mình sao cay cay… Thời gian vô tình và căn bệnh viêm phổi biến chứng đã cướp mất của tôi một người mẹ. Mẹ ra đi thật đẹp. Vẫn nụ cười ấm áp và ánh mắt rạng ngời ấy, như ngày mà tôi trao cho mẹ 3 tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Trước khi mất, mẹ dặn tôi rằng: “Hãy để vào tay mẹ một ít đất của nền nhà. Đó là đất của quê hương và hơn cả, nó có cả sự ấm áp bởi những giọt mồ hôi của con mẹ. Mẹ sẽ được mãi mãi ở bên con…” Tôi viết cho bạn, viết cho tôi, viết cho những ai đã từng may mắn được gọi tiếng “mẹ”… Minh Triết Theo: danong.com |
thienduongcafe
Các tin khác mới hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Khẽ (26/09-08h42)
» Khi tình yêu khởi nguồn từ tình bạn (26/09-08h43)
» Cà phê muối (10/10-14h55)
» Cà rốt, trứng và cà phê (10/10-14h55)
Các tin khác cũ hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Cà phê ngọt (23/09-22h37)
» 5 bí quyết TC của ông chủ chuỗi khách sạn Four Seasons (23/09-22h35)
» Ly cà phê tình đầu (22/09-05h09)
» Cô bé Cà Phê (22/09-05h07)
» Cà phê mưa (21/09-04h43)
» Hủ tương và hai tách cà phê (19/09-12h58)
» Tiếng rơi từng giọt cà phê (19/09-12h57)
» No, I love you! (18/09-16h34)
Các tin mới đăng gần đây
» AKATAIYO: Khám phá văn hóa Nhật trên đất Việt (29/10-15h55)
» Mùa thu ăn món Thái (29/10-15h54)
» Lẩu Coca Express ở Hà Nội (29/10-15h54)
» Không gian sang trọng của Majestic (29/10-15h54)
» Phía ngày nắng mới (29/10-15h53)
» Cafe Gentle (29/10-15h53)
» Café Hoa Giấy: Tận hưởng sự yên tĩnh (29/10-15h52)
» Đom đóm Luciola: Thắp sáng những cảm xúc bình yên (29/10-15h52)
» Art Work: không gian nhỏ, thế giới lớn (29/10-15h52)
» Cafe Metoo, thế giới của 'cái tôi' (29/10-15h51)
» Văn Hóa Cà Phê Starbucks (10/10-14h58)
» Uống cà phê ở Mỹ (10/10-14h57)
» Văn hóa cà phê: "Đa dạng tính cách" (10/10-14h53)
» Ấn tượng Sài Gòn cà phê (10/10-14h51)
Nhâm nhi cà phê
--



