Amorcafe » Cafe tan
Ngày 10 Tháng 09 Năm 2009, 04 Giờ 49 Phút GMT+7 - Lượt xem: 463
Cổ tích cafe
Vào năm 2008, giữa một thành phố tấp nập và phồn hoa. Một chàng trai nghèo vào trọ và học đến từ thành phố biển. Chàng trai thường mơ về những câu chuyện cổ tích, bên ly cà phê đen đá tự pha vào mỗi đêm khuya.

Cuộc sống nầy chẳng thể thú vị nếu như mọi việc cứ êm đềm trôi, chỉ có một con đường cho đôi chân sải bước. Những con đường trong thành phố này đều in bước dấu chân chàng trai, với những giờ lên lớp và công việc thường nhật mưu sinh. Chàng trai cũng có những ngày lang thang tự mình khám phá về từng ngỏ phố, từng hàng cây thơm ngát mùi hoa.

Thành phố có một cô gái trong rất nhiều người mà chàng trai đã gặp, trong mắt cậu ấy, cô gái ấy thật ấn tượng, cô có cặp mắt xanh như mặt biển quê hương vào những ngày đẹp trời lặng gió, làn da trắng sáng như những ánh pha lê đẹp nhất lẫn trong từng đợt sóng vỗ trên bờ cát, giọng nói thiết tha và trong trẻo như khúc hát Đại Dương. Như bao chàng trai khác cậu ấy cũng đang trong độ tuổi đôi mươi, tuổi yêu và những bất chợt đầu đời cô gái ấy củng thích cà phê theo chàng trai được biết, nhưng là cà phê sữa! Hai người hay gặp nhau trước cổng trường! chuyện cố ý mà. Cô ấy cũng có nhưng ấn tượng về một chàng trai miền biển hiền lành và điềm đạm ấy.

Rồi cũng có lần hẹn đầu tiên của hai người. Vào một ngày cuối tuần đẹp trời giường như là rất lãng mạn, hai người đến một quán cà phê.

Cuối tuần quán rất đông khách, hai người ngồi đối diện bên nhau, âm thầm và lặng lẽ, chàng trai vốn ít nói mà! còn cô ấy thì cứ đợi cậu ta mở lời. 5 phút, 15 phút, rồi 30 phút trôi qua, thời gian như đứng lặng, không gian giường như chỉ có hai người. Cô gái vẩn đợi nhưng giường như những can đảm mà chàng trai đã từng có để có buổi hẹn hôm nay với cô gái bay đâu hết, thời gian cứ lặng lẽ trôi, cô gái ấy giường như hết nhẫn nại. Có lẽ chàng trai khinh khi mình chăng? Đang định mở lời từ biệt thì người phục vụ đến, chàng trai đưa menu về phía cô ấy, anh nhìn cô với ánh mắt nồng ấm và chan chứa xao xuyến. Đến lượt mình (chàng trai của chúng ta đang rất lúng túng) anh gọi cho mình ly cà phê và một ít muối.

Ánh mắt cô gái ngước nhìn chàng trai như muốn hỏi: tai sao? ngồi với cô gái mà mặn như muối sao? Như hiểu ánh mắt của cô gái, chàng trai kể cho cô nghe về biển, về vẻ đẹp của ánh bình minh rực rở, về những bải tắm dài với làn nước xanh trong và bờ cát dài phẳng lặng. Anh kể về mẹ và gia đình với ánh mắt nhìn âu yếm chứa chan, về cha với làn da thấm trong muối biển. Anh gọi cà phê muối là để nhớ về quê nhà. Nơi có biển xanh và ngôi nhà hạnh phúc, có tuổi thơ đùa vui trên từng cơn sóng lao xao. Cô gái giường như xao xuyến, một chàng trai như thế này thật thú vị, trái tim anh ấy thật rộng mở và thiết tha, mình không thể để mất chàng trai ấy.

Câu chuyện của họ tiếp diễn bằng những cuộc hẹn tiếp theo, cô gái cũng kể với chàng trai về gia đình mình, về tuổi thơ và những sở thích rất điệu. Về kỷ niệm cô rớt xuống hố khi đi dạo khi bé, về bạn bè của mình. Hai người như hai con chim sẻ thánh thót, líu lo. Vào một chiều thứ bảy bên bờ hồ lộng gió có những đám mây xa xa mờ ảo...Tình yêu của họ đã bắt đầu, mình tin rằng khi gọi cà phê thì chàng trai chẳng phải gọi cà phê muối đâu. cuộc sống là vậy đấy! Có những bất ngờ và thú vị.

ThuHaNoi
Theo: blog.360.yahoo.com
thienduongcafe
Các tin khác mới hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Tên của sự thật (10/09-04h52)
» Viết cho em (10/09-04h57)
» Ly Cocktail cuối cùng (14/09-05h50)
» Chỉ là… cà phê...! (15/09-20h52)
Các tin khác cũ hơn trong chuyên mục Cafe tan
» Cà phê góc phố (01/09-05h47)
» Cà phê và nghĩ (01/09-05h45)
Các tin mới đăng gần đây
» Mùa thu ăn món Thái (29/10-15h54)
» Phía ngày nắng mới (29/10-15h53)
» Cafe Gentle (29/10-15h53)
» Văn Hóa Cà Phê Starbucks (10/10-14h58)
» Uống cà phê ở Mỹ (10/10-14h57)
--